CHẾ BỒNG NGA – MỘT NGUYỄN HUỆ LỠ LÀNG CỦA VƯƠNG QUỐC CHĂM PA.
Dân Tộc Việt Nam từ ngàn năm nay vẫn luôn canh cánh cái họa bành
trướng phương Bắc.
“Từ Triệu Đinh Lý Trần bao đời xây nền độc lập,
Cùng Hán Đường Tống Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương”.
Trong cái thế trùng vây đó, cho dù muốn hay không muốn, để bảo
toàn được vận mệnh dân tộc, Cuộc Nam tiến là điều tất yếu phải diễn ra. Và trên
hành trình “Mang gươm báu về Nam”, để có được một đất nược Việt Nam toàn vẹn
như ngày nay, Cha ông ta đã đánh đổi không ít máu xương trong các cuộc giao
tranh giành giật những vùng lãnh thổ rộng lớn.
Đất nước của chúng ta đã từng chứng kiến sự ra đời và phát triển
của ba vương quốc. Đó là vương quốc VĂN LANG ở miền châu thổ sông Hồng, vương
quốc CHAMPA ở miền Trung, Nam trung bộ, và cuối cùng là vương quốc PHÙ NAM ở
phía Nam đồng bằng Sông Cửu Long.
Sự hưng thịnh của các vương quốc này mỗi thời kỳ một khác, Như
câu nói” kiến ăn cá hay cá ăn kiến” ví như trong khi Âu Lạc đang chìm trong
ngàn năm Bắc thuộc thì ở phía Nam vương quốc Phù Nam phát triển rất rực rỡ nhất,
họ đã áp đặt sự cai trị ở rất nhiều nơi trong đó có một phần đất Chămpa và Chân
Lạp… Nhưng đến khi Âu Lạc trở mình giành được nền độc lập từ tay Trung Quốc thì
Phù Nam lại bị suy yếu và diệt vong.
Nói về Vương quốc ChămPa, hưng thịnh nhất vào khoảng thế kỷ thứ
9 và 10, sau đó dần dần bê bết dưới sức ép của các vương triều Đại Việt từ phía
Bắc tràn xuống cộng thêm các cuộc giao tranh với Đế quốc Khmer phía Tây
.
Năm 1471, Chăm Pa chịu thất bại nặng nề trước Đại Việt và bị mất
phần lớn lãnh thổ phía bắc vào tay Đại Việt. Phần lãnh thổ còn lại của Chăm Pa
bị chia nhỏ thành các tiểu quốc, và tiếp tục sau đó dần dần bị các chúa Nguyễn
thôn tính và mãi đến năm 1832 hoàng đế Minh Mệnh đem quân chinh phạt Panduranga-Chăm
pa trước khi quyết định xóa bỏ vương quốc này trên bản đồ Ðông Dương.
………………..*****…………………..
Hôm nay chúng ta nói về Chămpa và vị vua kiệt xuất nhất của họ -
CHẾ BỒNG NGA – ông lóe lên như một vì sao sáng trong đêm trường đen tối của
Chămpa rồi vụt tắt.
Po Binasuor là hiệu Chế Bồng Nga, vị vua đời thứ 39 của nhà nước
Chiêm Thành. Là một vị vua kiệt xuất, có tài thao lược bậc nhất của đế chế
Chămpa.
Trong thời gian cầm quyền, ông đã chấn hưng nhà nước Chiêm Thành
từ một quốc gia suy đồi dưới triều đại Chế Mân trở nên hùng mạnh chưa từng thấy.
Nhân lúc nhà Trần suy yếu Ông đã giành lại đất Châu Ô, Châu Lý
(Vùng Quảng Bình- Quảng Trị) từ tay Đại Việt về cho Chiêm Thành (đó là phần đất
Đại Việt có được sau sự kiện Huyền Trân Công Chúa gả cho Quốc vương Chế Mân bằng
cả ngoại giao và quân sự – Một câu chuyện cưới hỏi ly kỳ). Thậm chí ông còn kiểm
soát vùng Thanh-Nghệ, ba lần đánh chiếm trọn thành Thăng Long khiến cho Thượng
hoàng Trần Nghệ Tông phải bỏ dép chạy dài,
Ông là người khiến vua Trần Duệ Tông – Vị vua sáng giá nhất của
thời Trần “mạt” vị vua duy nhất của Việt Nam tử trận trên chiến trường. Đó là
Trận Đồ Bàn (1377), một cú hồi mã thương giáng thẳng vào Đại Việt.
Như Lê Quý Đôn mô tả trong Phủ biên tạp lục :..."Vua ra vào
Việt Nam như đi vào chỗ không người, chỉ trong mấy năm đến phá kinh đô 3 lần,
làm cho vua tôi phải kinh hoàng".
Từ đây, các bạn giải tỏa được thắc mắc vì sao giữa di tích thành
Thăng Long lại tìm thấy nhiều cổ vật thời Chămpa chưa. Đó là dấu vết của những
lần Bắc phạt Đại Việt của Chế Bồng Nga, Quân đội Chămpa với kiểu tấn công cướp
bóc chứ không như Việt Nam hay Trung Quốc mục đích chiếm đất và đặt lại bộ máy
cai trị, nên họ chỉ “cướp xong xuôi chất của đi về ”, và mỗi lần gió Nam nổi
lên, Vua tôi Đại việt lại phải khăn gói xa nhà.
Lúc bấy giờ, quân đội nhà Trần đều đã tan rã. Hoàng thân Trần
Nguyên Diệu quay lưng đầu hàng với hy vọng được người Chiêm đưa lên làm vua,
quân khởi nghĩa của Phạm Sư Ôn chiếm thành Thăng Long. Hồ Quý Ly, Đỗ Tử Bình
liên tiếp xin từ chức. Vua tôi ôm nhau khóc mà từ biệt đủ biết khiếp sợ đến chừng
nào. Niềm hy vọng cuối cùng còn lại của nhà Trần đó chính là tướng Trần Khát
Chân đang đóng quân ở sông Hoàng Giang.
Đầu năm 1390, Chế Bồng Nga và Trần Nguyên Diệu mang hơn 100 chiến
thuyền đến Hải Triều đối đầu với Trần Khát Chân.
Chế Bồng Nga Bắc phạt lần này với niềm tin quyết thắng, nhưng
“Người tính không bằng trời tính” có một điều mà ông có chết cũng không thể ngờ
tới.
Chuyện là hôm tên đầu bếp của Chế Bồng Nga tên là Ba Lậu Kế dâng
lên vua món giò heo hầm chưa được mềm. Vua ăn không ngon miệng, sai quân đánh
Ba Lậu Kế 30 hèo.
Sau trận đòn thừa sống thiếu chết, tay đầu bếp bi phẫn tột cùng.
Đêm hôm đó hắn lẻn ra khỏi thuỷ trại Chăm Pa, rẽ thuyền nhỏ đến xin hàng quân
Việt và yết kiến Trần Khát Chân, chỉ vào thuyền sơn lục (màu xanh) mà bảo rằng
đó là thuyền của quốc vương ngự giá.
Trần Khát Chân bắt được chỉ điểm, và ngay sáng hôm sau, khi đạo
quân Chế Bồng Nga dong buồm đến, Theo kế hoạch đã dự tính trước, Quân Đại Việt
tập trung toàn bộ hoả lực trực chỉ Thuyền xanh mà bắn xối xả.
Sau một loạt tiếng nổ long trời lở đất, con thuyền ngự nát bươm
như tàu lá chuối. Chế Bồng Nga lảo đảo bước lên đầu thuyền, mình mẩy nhuộm máu,
rồi ngã sấp xuống, chấm dứt cuộc đời bi tráng của vị vua giỏi nhất mà Chăm Pa từng
có.
Trần Nguyên Diệu thừa cơ cắt lấy đầu Chế Bồng Nga nhảy về Đại Việt
nhưng sau đó tên phản bội vẫn bị giết chết.
Thấy chủ tướng không còn, quân Chăm pa như rắn mất đầu hoảng loạn
rút chạy ra khơi cùng với Tể tướng La Khải, sau khi hoả táng Chế Vương rồi vội
vã về nước.
Lại nói Nghệ Hoàng đang ngủ thì bị đánh thức, ông hét lên vì tưởng
quân Chăm tới bắt. Trấn an mãi mới nguôi, thấy đầu Chế Bồng Nga thì cười toe
toét: "Ta với Bồng Nga cầm cự đã lâu, ngày nay mới được gặp nhau, có khác
gì Hán Cao Tổ thấy đầu Hạng Vũ, thiên hạ yên rồi!".
Sau cái chết của Chế Bồng Nga, La Khải thừa cơ lên ngôi vua, xin
lại làm chư hầu của Nhà Trần, dần dần Chiêm Thành bị chìm đắm trong các cuộc
tranh giành quyền lực và sự lấn át của Đại Việt. Chăm Pa diệt vong năm 1693 khi
chúa Nguyễn Phúc Chu xua quân tấn công Phan Rí, đến thời Minh Mạng thì Thuận
Thành Trấn bị bãi bỏ, chấm dứt quyền tự trị của người Chăm. Trở lại nhà Trần,
Trần Khát Chân được công to, Nghệ Hoàng phong ông làm Long Tiệp bổng thần nội vệ
Thượng tướng quân. Hồ Quý Ly chuyên quyền, nhân lúc Nghệ Hoàng băng, phế bỏ Thuận
Hoàng gây bức xúc trong triều thần. Trần Khát Chân lập mưu cùng Trần Nguyên Hạng
ám sát nhưng bất thành Hồ Quý Ly, ông cùng đồng đảng bị giết sạch. Một năm sau,
Hồ Quý Ly lên ngôi vua, nhà Trần sụp đổ, nhà Hồ kiến lập.
…
Cái chết của Chế Bồng Nga kéo theo sự sụp đổ luôn cả vương quốc
Chăm pa. Qua đó mới thấy xưa nay anh hùng chết bởi tay tiểu nhân cũng nhiều. Như
Trương Phi, Lã Bố sức mạnh tuyệt vời, võ nghệ tuyệt luân mà cuối cùng vẫn chết
tức tưởi bởi tay bọn thất phu.
Chế Bồng Nga quá đen hay là may mắn của Đại Việt vẫn còn lại một
chút, một chút vớt vát cuối cùng trước khi chìm vào đen tối.
…
https://www.facebook.com/groups/NghienCuuLichSu/permalink/873930292958275/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét